Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Ứng dụng linh hoạt trong thơ văn


Nhớ thương cho đến lúc “nhện chàng đuôi ngựa”, “hoa nở cọc màn…” ví dụ ấy hay lắm, nhưng ai lại dùng trong trường hợp bà mế nhớ anh bộ đội:
Mây tan rồi mây tụ
Núi đá còn có lở có mòn
Nhưng mẹ nhớ các con
Cho đến khi nhện chăng đuôi ngựa
Cho đến khi hoa nở cọc màn
Mẹ vẫn thương vẫn nhớ…

Ứng dụng linh hoạt trong thơ văn

Những hình ảnh về “đại bàng giương cánh lớn” khỏe dậy, “Chim yến tranh công với chị hoàng anh” đẹp đấy, nhưng sao lại đem ra để diễn tả cái vui của Tây Bắc khi Bác đến:
Tin: Bác đến!
Cả rừng cây lá múa
Chim lìa cành bay vội báo tin nhanh
Đại bàng giương cánh lớn
Vượt trăm núi gập ghềnh
én tung vòng cánh nhọn
Rẽ nắng vàng lao vút trời xanh
Chim yến mình nho nhỏ
Tranh công với chị hoàng anh…
Dậu đầu bàn hót triệu lần Bác đến…
Bác từ một lãnh tụ của thời đại ta thành một ông tiên của thần thoại. Và sự chân thành của Ngọc Minh trở nên giả tạo vì sự lạm dụng văn chương kia.
Học dân ca giỏi là một việc, một việc khác, lại phải biết áp dụng cho đúng chỗ. Sự thực chính vì không học đầy đủ, nên anh chưa thể áp dụng linh hoạt.
Còn gì khỏe mạnh bằng không khí bài Người Mèo chi một bụng, tả đồng chí du kích Lũng Phình ba lần chịu tra tấn dã man, thà chết không xúc phạm ảnh Bác Hồ. Học dân ca để áp dụng trong bài ấy, lẽ ra anh nên học cái hơi của các đoạn tráng ca, anh hùng ca Tây Bắc:
Anh đây nói sao làm vậy
Nói thật làm thẳng không queo
Rứt khoát như chặt thịt trên cái thớt gỗ lim…
Hòn đá to ngăn cách, ta phá đập tan
Bố mẹ can ngăn, ta vẫn thắt chặt Bố mẹ ép duyên, ta thề không nghe Bố mẹ ghét bắn chết đi, ta đành nhắm mắt Chết trong lòng nhau, không chút hối hận Giặc vào bản, anh sẽ ra chặn đầu thôn Giặc vào mường, anh sẽ ra ngăn đầu ngõ Liều với lưỡi gươm để bảo vệ lấy em…
… Giặc chặt rơi đầu, ta sẽ đem nối lại Đầu với cổ liền hẳn, ta sẽ lấy được nhau.
(Han Khuống)
Hoặc ở Xống chụ son sao:
Gươm con đây, gươm sắc, gươm thép kinh…
Mũi đến chuôi, một lưỡi sáng lòe!
Ta chém đứa kia giành lại vợ!
Không lấy được nàng, ta làm giặc giữa phù.
Không lây được em, anh làm loạn giữa rừng…
Anh không học cái hoi đó. Anh lại viết những câu:
Nhớ hình ảnh con anh…
Đẹp như con hươu hai tháng
Đẹp như con hoẵng gặm cỏ đồi gianh…
Hay thì vẫn hay, nhưng nó không khêu gợi ta nhớ đến một cái hơi Tây Bắc khác khỏe hơn, mà ở đây còn thiếu.