Xem tiểu thuyết dài, tôi thấy có đoạn nhiều khi không có
liên quan gì đến câu chuyện chính cả nhưng tác giả cứ đua vào, như thế
có đúng không?
Tiểu thuyết ngắn cũng xảy ra những điều như thế, chứ không
phải chỉ ở tiểu thuyết dài. Đấy là trường họp các tiểu thuyết ngắn, dài viết
dở. Nguyên nhân có thể vì nhà văn không thấy rõ mình đang suy nghĩ về vấn đề
gì, chiến đấu cho chủ đề tư tưởng nào, nên từ chuyện nọ xọ qua chuyện kia mà
không thấy mình di lạc.
Cũng có thể vì nguyên nhân khác là vì nhà văn ôm đồm tài
liệu, tham lam những điều mình nghe được, thấy được, biết được, nô lệ cái thực
tế ấy đến mức không biết lấy gì, chọn gì, bỏ gì trong đống vốn sống của mình.
Nhưng không nên lẫn lộn những trường hợp “hỏng” này với trường họp “thành công”
khác của những loại truyện dài của Nga, của Anh, của Liên Xô… trong ấy tác giả
không những chỉ chú ý tập trung tả gọn một số nhân vật, một số sự việc của một
câu chuyện chính nào mà còn muốn mở rộng ra tả cả dòng đòi, cuộc đời phong phú,
phức tạp bao trùm quanh câu chuyện chính.
Nhiều nhân vật đi qua tác phẩm vài dòng rồi chết,
nhiều sự việc xảy ra ở trang này rồi thì không thấy sự tiếp tục phát hiển chặt
chẽ của nó ở những trang sau, nhưng thật ra đấy đều là các bộ phận hữu cơ máu
thịt của tác phẩm, cắt đi thì ta không hiểu được cái không khí, cái thời đại
của tác phẩm, không hiểu được cả cái “chính” của câu chuyện mà những chi tiết
này đã “phụ” vào một cách đắc lực để làm ta hiểu thêm.
Đọc thêm tại:


